Dựa trên những trải nghiệm của Be Better về câu chuyện “cho và nhận” trên hành trình thiện nguyện, chúng tôi nhận ra rằng không chỉ là cho đi mới thấy được những giá trị hữu hình, mà kể cả những gì chúng tôi nhận được nó chưa bao giờ vô hình cả. Nó vẫn luôn thiết thực và hiện hữu mỗi ngày.
Khi chúng tôi thấu hiểu và quyết tâm giúp đỡ những học sinh đặc biệt khó khăn, mồ côi, thậm chí có những em phải một mình bươn trải để “sinh tồn” ở tuổi đời còn rất nhỏ. Những lúc đó, khi nhìn thấy ánh mắt sáng rỡ và lời cảm ơn chân thành của các em, chúng tôi biết ơn vì chính bản thân vẫn còn đủ khả năng để nuôi dạy con cái mình bằng những gì tốt nhất trong khả năng và con cái chúng tôi cũng hiểu được rằng: tuy rằng nó không giàu sang, nhưng ít ra, nó vẫn may mắn hơn rất nhiều mảnh đời khác. Đó là một trong những bài học đầu tiên chúng tôi nhận được: biết trân quý những gì mình đang có.
Khi chúng tôi cố gắng giúp đỡ những ông cụ, bà cụ neo đơn, dù những gì chúng tôi làm được chỉ là gửi ông bà bao lì xì, biếu ông bà ít gạo, mì hay nước tương, nước mắm. Nhưng trong lòng họ, họ vẫn dành cho chúng tôi những lời cảm kích lớn lao – mà chúng tôi luôn cho rằng đó là những điều quý giá nhất khi làm thiện nguyện. Và khi có dịp trò chuyện với nhau nhiều hơn, ông bà lắm lúc đã chia sẻ rằng: “Sống sung sướng hay cực khổ gì thì cũng sống gần hết một đời rồi, bây giờ còn sống được phút nào thì ráng sống đàng hoàng phút đó thôi. Vậy là tui mãn nguyện lắm rồi”. Lắng nghe lời tâm sự của một người đã ở tuổi xế chiều, đã đi qua gần hết một đời người, nếm trải đủ mọi vị ngọt bùi của thế sự. Những suy nghĩ thế này lại càng ghim sâu vào lòng chúng tôi: giàu có cũng được, bình thường cũng được, miễn là mình đang thật sự mãn nguyện với cuộc đời mình đang sống, cái cuối cùng còn đọng lại là những giá trị mình làm được cho đời, không phải là những thứ vật ngoài thân. Chỉ khi hiểu ra được những chân lý đó, chúng tôi mới có thể nghiêm túc nhìn nhận lại mình đang sống vì điều gì. Và chỉ khi nhìn nhận lại và hiểu được nó, chúng tôi mới có thể hài lòng với cuộc sống này hơn, nghiêm túc hơn với công việc mình đang làm, biết ơn và trân trọng gia đình, người thân, lẫn những người đã đi qua cuộc sống của mình.
Giá trị của một người làm thiện nguyện “nhận” được nó hữu hình hơn những gì mình tưởng. Và nó cũng chưa bao giờ ít hơn những gì mình cho đi. Nói một cách lý trí hơn, thiện nguyện là ta đang dùng công sức, tâm trí và tấm lòng của mình để đổi lấy những bài học, những sự thay đổi tích cực hơn cho cuộc sống của chính mình. Mà bài học này khó có trường lớp nào dạy được – đó là bài học về tình người, lòng biết ơn và những góc khuất số phận con người.